Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

Một nghệ thuật ngủ

Có người nói thời gian ngủ chiếm một phần ba cuộc đời, uổng phí quá! Đừng ngủ thì lợi hơn! Nhưng đâu không thấy chỉ thấy mất ngủ vài ba đêm thì đầu óc không sảng khoái để làm việc, năng suất thấp, mất ngủ lâu dài hơn thì dẫn tới bệnh tâm thần và cuối cùng thì thay vì cuộc sống dài ra lại bị rút ngắn đi một cách đáng tiếc!

Có một số nguyên tắc và nghệ thuật … ngủ như sau:

Khi nào buồn ngủ thì đi ngủ ngay. Không ráng. Ráng thì khó dỗ lại giấc ngủ! Cũng như khi nào mắc thì đi ngay. Nín thì thành bón. Chưa buồn ngủ thì kệ nó, việc gì phải ngủ. Cơ thể sẽ biết cách ngủ bù! Tiếng Việt ta thiệt hay. Không nói mắc ngủ mà nói buồn ngủ? Vì buồn mới dễ ngủ. Vui khó ngủ. Vui là kích thích, hào hứng, rộn rã, thở gấp, tim đập nhanh, huyết áp tăng. Buồn, mọi thứ xìu xuống, giảm kích thích, thở chậm, tim đập chậm và huyết áp cũng giảm. Cho nên cách dỗ giấc ngủ tốt nhất là kỹ thuật tách “thân xác” ra khỏi “thân hơi”. Buông xả toàn bộ thân xác, như rã nó ra, xì nó xuống, làm cho nó xẹp lép, hết căng.

Nghệ thuật ngủ
Đặt tay chân trong tư thể tự nhiên không gò ép, miễn là dễ chịu. Khi “thân xác” đã xẹp lép, lững lơ như vậy rồi thì tập trung chú ý tới “thân hơi”, tức là hơi thở của ta. Không cần phải cố gắng điều khiển, rang sức điều hòa chi cả. Bởi còn ráng, còn cố gắng thì còn căng, không còn gọi là buông xả được! Cứ để “thân hơi” tự nhiên, nó sẽ biết lúc nào vào lúc nào ra, lúc nào nhiều lúc nào ít. Nó có cơ chế điều chỉnh tự động tùy nồng độ khí oxygen và khí carbon dioxide tác động lên trung khi hô hấp ở hành tủy. Vậy là ta rơi vào  … giấc ngủ lúc nào không hay!

Cái khó lúc mới tập là ta thường dễ bị tràn ngập bởi những ý tưởng này nọ, những tính toán, những giận hờn, những lo lắng … làm ta sôi lên. Mà đã sôi lên thì có trời mới ngủ được! Lúc đó nếu ta biết cách dùng thân hơi “dụ” thân xác, bằng cách theo dõi xem thân hơi đang giở trò gì, xì xọp ra sao, nhanh chậm, nhiều ít ra sao một lúc ta sẽ cắt đứt được dòng nghĩ tưởng. Thần kinh của ta cùng lúc không thể nghĩ hai việc. Đã nghĩ việc này thì quên việc kia. Khi ta nghĩ đến thân hơi, quan sát nó, thì ta đã đánh lạc hướng những cái nghĩ tưởng khác.

Đã có người khuyên nên dỗ giấc ngủ bắng cách đếm sao trên trời hoặc nghĩ đến một dòng sông tuổi thơ, một bãi biển vắng người

Tuan Tran St
Thông tin kinh tế và doanh nhân

SHARE THIS

Facebook Comment

0 nhận xét: